Thứ Năm, 2 tháng 4, 2020

Quốc Đại "không còn nguồn thu nhập", Phi Nhung đóng cửa nhà hàng vì dịch Covid-19

Vừa qua, tại chương trình Chuyện của sao, ca sĩ Quốc Đại đã được mời tới để chia sẻ về cuộc sống hiện tại của mình.

Trong mùa dịch Covid-19 này, nguồn thu nhập của tôi không còn nữa

Khi được hỏi về tình hình thu nhập, cuộc sống trong mùa dịch Covid-19, ca sĩ Quốc Đại thật thà chia sẻ:

"Cách đây mấy năm, tôi có kinh doanh về nhà hàng, nhưng đã nghỉ hết rồi. Thời gian gần đây, tôi chỉ đi hát thôi, nên trong mùa dịch Covid-19 này, nguồn thu nhập của tôi không còn nữa. Tôi không có show để hát.

Quốc Đại không còn nguồn thu nhập, Phi Nhung tạm đóng cửa nhà hàng vì dịch Covid-19 - Ảnh 1.

Ca sĩ Quốc Đại

Tuy nhiên, bên cạnh đó, tôi có thời gian để hoàn thành những kế hoạch mà trước đó vì đi nhiều mà không thể làm được. Có những album tôi đã lên kế hoạch hết rồi mà chưa có thời gian để thực hiện được. Đây là thời gian tốt nhất để làm những điều này.

Không chỉ riêng tôi hay nghệ sĩ mà tất cả các ngành nghề đều bị ảnh hưởng bởi dịch Covid-19 này. Đây chính là cơ hội để chúng ta chiêm nghiệm lại những thứ mà trước đó ta không nghĩ tới do công việc quay cuồng.

Trong thời gian này, tôi luôn phải cẩn thận rất nhiều để bảo vệ bản thân mình cũng như mọi người xung quanh".

Ca sĩ Quốc Đại cũng lên tiếng về chuyện một số nghệ sĩ bị chỉ trích vì chuyện từ thiện. Anh nói:

"Gần đây, tôi có đăng ký với Mặt trận Ủy ban Tổ quốc là nếu Mặt trận nào cần đến tôi như chăm sóc, vận chuyển thức ăn hay đi công tác cộng thì tôi luôn sẵn lòng bỏ sức mình ra ủng hộ.

Không riêng gì, tôi phiên dịch các anh chị em nghệ sĩ khác cũng sẵn sàng hỗ trợ hết mình. Nhiều nghệ sĩ đã bỏ một số tiền khá lớn để lo cho dịch Covid-19 này. Nhưng tôi thấy khá kỳ lạ khi khán giả lại đi ném đá nghệ sĩ, chê họ ủng hộ ít tiền.

Quốc Đại không còn nguồn thu nhập, Phi Nhung tạm đóng cửa nhà hàng vì dịch Covid-19 - Ảnh 3.

Khán giả đâu biết trong cuộc sống của những nghệ sĩ đó họ phải lo những gì. Khi họ đã bỏ ra một số tiền để góp vào cộng đồng thì dù thế nào cũng đáng trân trọng".

Phi Nhung nói với tôi đã nghỉ kinh doanh, đóng cửa nhà hàng vì dịch bệnh

Ngoài ra, Quốc Đại cũng tâm sự về chuyện hai lần thất bại trong kinh doanh của mình. Anh kể:

"Lúc đó, tôi còn là ca sĩ độc quyền của trung tâm băng đĩa Kim Lợi nên quỹ thời gian còn khá nhiều. Mọi việc đều có công ty lo hết. Tôi chỉ cần biết tới giờ có việc mà công ty gọi thì tôi làm.

Bởi vậy, thời gian trống của tôi khá nhiều, nên tôi muốn làm thêm một cái gì đó để tăng cường thu nhập. Sau một hồi suy tính, tôi quyết định mở một nhà hàng để kinh doanh.

Nhưng đến khi bày ra để làm, tôi mới thấy có quá nhiều thứ để phải lo lắng, tính toán. Một thời gian sau, quỹ thời gian của tôi hẹp đi, không đủ để lo cho nhà hàng nên buộc phải đóng cửa. Tính ra tôi cũng kinh doanh nhà hàng được hơn hai năm.

Sau thất bại lần đầu, tôi lại tiếp tục mở tiếp một nhà hàng khác để kinh doanh. Mở được gần hai năm, tôi lại đóng cửa vì một số lí do khách quan, chứ không phải do tôi nản chí.

Quốc Đại không còn nguồn thu nhập, Phi Nhung tạm đóng cửa nhà hàng vì dịch Covid-19 - Ảnh 4.

Quốc Đại và Phi Nhung

Lí do chính là do nhà bên cạnh chỗ mặt bằng tôi thuê bỗng đập đi xây lại, ảnh hưởng đến nhà hàng của tôi. Thời gian xây của họ rất lâu nên tôi nghỉ luôn.

Nghệ sĩ thường hay mở nhà hàng để lấy tên tuổi của mình kéo khách. Nhưng tôi thấy, tên tuổi của mình chỉ kéo khách được trong một thời gian đầu thôi.

Cái chính vẫn là chất lượng của nhà hàng thể hiện qua các món ăn, cách phục vụ như thế nào. Đó mới là cái giữ khách lâu dài".

Trong lúc tâm sự về chuyện kinh doanh nhà hàng, Quốc Đại bất ngờ tiết lộ việc Phi Nhung phải đóng cửa nhà hàng của mình vì bệnh dịch. Anh nói:

"Trong tình hình dịch Covid-19 như hiện nay, việc mở nhà hàng thực sự rất nan giải. Tôi thì không mở nhà hàng nữa nhưng chị ruột tôi có kinh doanh và tôi được biết doanh thu của chị ấy giảm kinh khủng.

Tôi có chơi với Phi Nhung. Hai đứa tôi hay gọi nhau là bạn già. Đợt này tôi có hỏi thăm Phi Nhung về tình hình kinh doanh nhà hàng của cô ấy và Nhung nói với tôi đã nghỉ kinh doanh, đóng cửa nhà hàng vì dịch bệnh.

Bản thân Phi Nhung cũng lo cho sức khỏe của nhân viên và khách hàng của mình. Dù chi phí thuê mặt bằng khá nặng, nhưng Phi Nhung bảo rằng buộc phải đóng vì để như vậy khá nguy hiểm".

"Nóng" như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức "thả thính" để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm

Ngày 31/3, Garena Free Fire tại Việt Nam đón chào sự kiện mới với tên gọi Lan Quế Phường.

Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 1.

Sự kiện Lan Quế Phường diễn ra đúng vào Quốc lễ.

Cụ thể, sự kiện Thả thính Lan Quế Phường diễn ra từ 31/3 đến 3/4. Game thủ tham gia sự kiện rất đơn giản, chỉ cần để dịch công chứng lại dưới phần bình luận câu thả thính kèm ID trong game và share bài viết trên FB ở chế độ công khai kèm hashtag #ThaThinhLQP để nhận quà.

Sự kiện đang thu hút rất nhiều sự chú ý của cộng đồng. Game thủ Free Fire đang đua nhau thả thính với hàng loạt bình luận rất chất.

Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 2.
Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 3.
Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 4.

Câu cũ nhưng lại vô cùng hiệu quả.

Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 5.

Rất bắt trend.

Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 6.
Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 7.

Tất nhiên, Garena cũng "khuyến mãi" bộ ảnh Lan Quế Phường đầy nóng bỏng do 2 cô nàng hot girl Lê Xuân Anh (Lê Bống) và Nguyễn Hường (Hường Bear) đảm nhiệm.

Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 8.

Chị chị em em!

Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 9.

Hot girl TikTok Hường Bear.

Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 10.
Nóng như sự kiện Free Fire, game thủ ra sức thả thính để giành lấy trang phục Lan Quế Phường siêu gợi cảm - Ảnh 11.

Chủ tịch Hà Nội: "Thành phố chỉ có 300 máy thở/ 8 triệu dân, do đó cần làm tốt công tác phòng ngừa"

"Nếu cách ly triệt để, thì trong những ngày tới chúng ta sẽ khoanh vùng và xử lý được dịch bệnh"

Trong buổi họp Ban chỉ đạo phòng chống Covid-19 chiều 1/4, Chủ tịch UBND TP Nguyễn Đức Chung yêu cầu, thời gian tới các quận, huyện, phường xã, đặc biệt là Sở Y tế phải khẩn trương chuẩn bị đầy đủ về tinh thần, kiến thức và các cơ sở vật chất cho các bác sĩ trên tuyến đầu, tránh lây nhiễm chéo trong bệnh viện. 

Ông Chung khẳng định bài học ở Bệnh viện Bạch Mai còn nguyên giá trị, khi mà một đơn vị cung cấp thực phẩm là nguồn lây nhiễm đã phát tán đi nhiều khoa. "Nó giống như "nước đầu nguồn", khi chảy xuống dưới thì ngày càng to. Chúng ta phải chú ý đến nguồn gốc lây bệnh, có phản ứng nhanh hơn, nhận biết kịp thời hơn", lãnh đạo Hà Nội nhấn mạnh. 

Hiện nay, Hà Nội đang là nơi có số ca nhiễm bệnh nhiều nhất cả nước, có mức độ lây nhiễm nguy hiểm nhất. Thành phố có số dân cư tương tự Vũ Hán, New York trong khi điều kiện và cơ sở vật chất thua kém rất nhiều. dịch công chứng Chính vì vậy, Thủ tướng Chính phủ quyết định cách ly xã hội là rất kịp thời. 

"Sự nguy hiểm của lây lan dịch bệnh xuất phát từ 56 trường hợp dương tính từ nội địa, chứ không phải ở số phát hiện từ sân bay" , Chủ tịch UBND TP nói. Trong đó, nguy cơ lớn nhất từ ổ dịch Công ty Trường Sinh, khoa dinh dưỡng BV Bạch Mai bởi đã có 37 trường hợp dương tính với Covid-19, trong số đó đã có những trường hợp F2 trở thành F0. 

Chủ tịch Hà Nội: Thành phố chỉ có 300 máy thở/ 8 triệu dân, do đó cần làm tốt công tác phòng ngừa - Ảnh 1.

Chủ tịch UBND TP Nguyễn Đức Chung.

TP đang tích cực rà soát kỹ các trường hợp có yếu tố liên quan đến BV Bạch Mai. Bởi theo nghiên cứu của CDC Trung Quốc, có 65% người mắc Covid-19 không có biểu hiện khác thường. "Do đó, chúng ta phải thực hiện biện pháp cách ly xã hội để tránh lây lan trong cộng đồng, khoanh vùng dập dịch theo từng "đốm nhỏ", không để bùng phát dịch". 

Ông Chung nhấn mạnh, biện pháp duy nhất hiện nay Hà Nội đang thực hiện là cách ly kịp thời, mọi người tránh giao tiếp, ở trong nhà càng nhiều càng tốt. Biện pháp này được thực hiện mạnh mẽ nhất để làm thẳng đường cong lây nhiễm... "Nếu thực hiện triệt để, thì trong những ngày tới chúng ta sẽ khoanh vùng và xử lý được dịch bệnh" , ông Chung khẳng định.

Chủ tịch UBND TP thông tin, các chuyên gia Bỉ đã cảnh báo rằng, nếu chỉ cần một bộ phận nhỏ (khoảng 10% dân số) không hợp tác, có thể nâng tỷ lệ lây nhiễm từ 30% - 60% dân số. Nếu chỉ cần 40% dân số không hợp tác, thì việc cách ly xã hội sẽ không có giá trị. Chính vì thế, công tác đôn đốc, giám sát để người dân thực hiện tốt việc cách ly tại nhà là giải pháp quan trọng trong phòng ngừa dịch bệnh. 

"Thành phố đang kiểm soát tốt và làm chủ được tình hình về công tác phòng, chống dịch. Chúng ta đang áp dụng nhiều biện pháp, trong đó có biện pháp mới là triển khai việc xét nghiệm trên diện rộng để phát hiện các ca dương tính ngoài xã hội. Để từ đó đưa ra các biện pháp quyết liệt hơn cũng như tìm ra được gốc rễ của dịch bệnh, áp dụng các biện pháp mạnh mẽ hơn nữa, để chặt đứt các nguồn lây lan dịch bệnh Covid-19 F1; F2 và nguy cơ tiềm tàng trong tương lai". 

"Thành bại do sự tham gia của người dân"

Nhận định dịch Covid-19 đang là kẻ thù chung của cả nhân loại, Chủ tịch Nguyễn Đức Chung yêu cầu các đơn vị phải thực hiện tốt quản lý cách ly theo các hình thức; chú ý các nguồn lây nhiễm. Đồng thời, yêu cầu các quận huyện trong quá trình thực hiện cần lắng nghe doanh nghiệp, người dân về những điều gì còn vướng mắc để có hướng dẫn kịp thời. 

Chủ tịch UBND TP yêu cầu các trường hợp phát hiện dương tính qua test nhanh, cần chuyển ngay đến CDC để làm xét nghiệm và nếu dương tính mới đưa vào Bệnh viện Nhiệt đới và xác định các F, nếu âm tính sẽ tháo gỡ dần. 

Ông Chung nêu rõ, cần thành lập các bộ phận khám riêng dành cho các bệnh nhân nghi ngờ tại các Bệnh viện. Thời gian tới, CDC sẽ chuyển 100-150 test nhanh cho các bệnh viện và đề nghị sở Y tế có hướng dẫn để thực hiện và cập nhật các trường hợp nghi nhiễm lên hệ thống… Các trường hợp đã hết thời hạn cách ly tập trung cần tiếp tục thực hiện cách ly tại nhà theo đúng hướng dẫn. Sở Y tế tập huấn sâu rộng cho các cán bộ Y tế về công tác phòng, chống dịch. 

Chủ tịch Hà Nội: Thành phố chỉ có 300 máy thở/ 8 triệu dân, do đó cần làm tốt công tác phòng ngừa - Ảnh 2.

Chủ tịch Nguyễn Đức Chung khẳng định, thành phố có đủ hàng hóa cung cấp cho người dân trong giai đoạn này. 

Bắt đầu từ ngày mai (2/4), thành phố cũng sẽ triển khai lắp đặt các trạm test nhanh trên diện rộng để không chỉ xét nghiệm nhanh cho những trường hợp liên quan đến Bệnh viện Bạch Mai mà còn phục vụ cho người dân ở các quận như Đống Đa, Hai Bà Trưng, Thanh Xuân, Hoàng Mai, Hà Đông… 

Ông cũng đề nghị các địa phương triển khai cho người dân đăng ký test nhanh, tránh tình trạng tụ tập đông người làm nảy sinh nguy cơ lây nhiễm Covid-19 trong cộng đồng… 

Lãnh đạo thành phố Hà Nội nhấn mạnh, hiện Hà Nội chỉ có 300 máy thở/8 triệu dân; do đó cần làm tốt công tác phòng ngừa.

"Thành bại do sự tham gia của người dân" , ông Chung khẳng định.

Chuyển tiền từ thiện nhầm tài khoản, cô gái nhắn tin xin lại và phản ứng bất ngờ từ người đàn ông lạ mặt

"Chuyện là hôm qua mình có chuyển khoản 1 triệu giúp các cụ già bán vé số không được đi bán trong 14 ngày. Mình chuyển nhầm cho một anh khác. Mình gọi lên ngân hàng xin hỗ trợ người ta bảo khách này ngân hàng khác, phải chờ ngân hàng bên đó gọi, khách nếu có thiện ý trả mới nhận lại được tiền.

Mình bèn chuyển khoản 7 lần liên tiếp 1 nghìn đồng và để lại lời nhắn xin anh đó nhưng vẫn không có ai nhắn tin cả. dịch công chứng Đến tối có một anh gọi, mình alo mãi không thấy trả lời nên nghĩ bị trêu. Cuối cùng mình nhắn tin qua và được anh hồi đáp.

Thật sự trong mùa dịch ai cũng khó khăn, mình cũng chẳng dám nghĩ sẽ nhận lại được tiền nhưng quá biết ơn anh vì gửi lại cho mình mà chẳng cần lợi ích gì cả".

Cuộc trò chuyện của Linh và người đàn ông lạ.

Đây là câu chuyện của cô gái có tên Trúc Linh, sinh năm 1992 đang sinh sống tại Hàn Quốc chia sẻ. Đính kèm câu chuyện chính là những dòng tin nhắn cô gửi cho người đàn ông lạ mặt nhận được tiền. Người đàn ông ngay lập tức xin số tài khoản để trả lại mà không ngại ngần điều gì cả.

Thậm chí, khi cô đề nghị gửi anh một ít, anh còn đáp luôn: "Không anh không lấy đồng nào cả, chuyển đủ lại cho em".

Trúc Linh cho hay, cô gửi tiền để tham gia vào chương trình từ thiện quyên góp cho những cụ già bán vé số do MC Đại Nghĩa cùng nghệ sĩ Hồng Vân, Thanh Sơn đứng ra tổ chức. Vì tình hình chống dịch bệnh Covid-19 nên nhiều người già có hoàn cảnh không thể đi bán vé số, bán hàng rong được, bởi vậy dự án này mới được lập nên.

"Đây là lần đầu tiên mình chuyển nhầm như thế. Hầu như mỗi tháng mình đều trích chút ít để gửi đến người nghèo. Mình thấy rằng như bản thân mình có nơi ở, có cơm ăn đã là hạnh phúc rồi. Bởi vậy nhìn những hoàn cảnh khó khăn mình thấy thương quá", Trúc Linh tâm sự.

Chuyển tiền từ thiện nhầm tài khoản, cô gái nhắn tin xin lại và phản ứng bất ngờ từ người đàn ông lạ mặt - Ảnh 2.

Trúc Linh và chồng vẫn thường xuyên làm từ thiện.

Khi chuyển nhầm tiền, Trúc Linh cũng cảm thấy lo lắng. Cô chẳng biết gì về người đàn ông kia cả, cộng với tình hình khó khăn như hiện tại thì tỉ lệ xin lại được tiền không cao, vậy mà người đàn ông tốt bụng vẫn gửi trả đầy đủ.

"Tối qua mình nhắn tin cho anh muộn quá, sáng mình ngủ dậy đã thấy anh nhắn tin gửi lại rồi. Mình cảm thấy rất vui ", Linh nói thêm.

Đúng là đôi khi, chỉ cần một câu chuyện nhỏ thôi đã đủ khiến người ta thấy cuộc đời vẫn còn nhiều điều ấm áp, đáng mến.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào "Làm ơn" thất thanh của bệnh nhân Covid-19

Cô Rossella là bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa, hiện phụ trách tiếp nhận những bệnh nhân Covid-19 từ ngày 23/3 tại một bệnh viện ở Paris. Trước sự bùng phát của dịch bệnh Covid-19 tại châu Âu, cô đã chia sẻ với tạp chí uy tín Pháp L'Express về "nhật ký chống dịch" của mình.

-----------

Đây thực sự là thế chiến thứ III

Tôi 26 tuổi, là một bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa ở Paris. Tôi được phân đến một bệnh viện chuyên tiếp nhận điều trị bệnh nhân Covid-19 và sẽ làm việc ở đó cho phiên dịch đến khi dịch bệnh kết thúc.

Bạn trai tôi là trưởng khoa trong bệnh viện tôi sẽ đến. Anh ấy bắt đầu công việc sắp xếp giường bệnh từ ngày 16/3 để chuẩn bị cho những bệnh nhân Covid-19 sẽ được tiếp nhận. Tôi biết điều gì đang chờ đợi tôi.... Tôi biết, chúng tôi đang trong tình trạng chiến tranh.

......

Những gì Tổng thống [Emmanuel] Macron nói vào ngày 16/3 không phải là tin giật gân, mà là sự thật. Chúng tôi sẽ trải qua một giai đoạn đặc biệt - "Chiến tranh thế giới thứ ba". Chúng ta nên tự hào vì chúng ta là con người, vì chúng ta không ngừng cải thiện. Chúng ta luôn đối đầu lẫn nhau nhưng lần này chúng ta chỉ có một kẻ thù chung. Đây là cuộc chiến đầu tiên trong lịch sử đã đưa tất cả chúng ta xích lại gần nhau, bất kể màu da, ngôn ngữ và tôn giáo.

Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào...

Trong số chúng tôi, có người ban đầu dự định kết hôn, đi nghỉ mát, sinh con, viết tiểu thuyết, đi du lịch.. Nhưng bây giờ những điều này là không thể, mọi thứ đều tạm dừng hoặc hoãn lại. Chỉ có cái chết là không dừng lại...

Cuộc chiến này buộc chúng tôi phải chia tay với cuộc sống thoải mái an nhàn trong quá khứ. Điều này có thể khó khăn, đau đớn và nặng nề, hoặc có khả năng sẽ còn kéo dài. Đôi khi mọi người có thể cảm thấy khó thở, có thể cảm thấy hoảng loạn và bất lực nhưng cần phải học cách thích nghi.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 2.

"Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào... "

Covid-19 là vũ khí lạnh

Thứ hai, ngày 23/3/2020

7h00: Đây là ngày đầu tiên của tôi ở tuyến đầu.

Hôm kia, nước Pháp đã chứng kiến ​​cái chết đầu tiên của một bác sĩ. Tôi nghĩ Victor, anh ấy là người đứng đầu bộ phận tôi sẽ đến, và giờ tôi thậm chí còn sợ hãi hơn. Tôi hiểu rằng tôi không thể ngăn chặn điều này, mặc dù dịch bệnh dường như cứ kéo dài không ngừng nghỉ.

8h00: Tôi đạp xe và để cơn gió buổi sáng không ngừng táp vào má tôi như bị dao cắt. Nỗi đau này là một cảnh báo. Để nhanh chóng đến bệnh viện, tôi phải mất gần nửa giờ, nhưng thà bị đóng băng còn hơn là mạo hiểm lướt qua ai đó trong tàu điện ngầm.

Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt....

Tôi cố đạp xe thật nhanh. Tôi tiến băng băng về phía trước nhưng adrenaline (hormone) bắt đầu tăng lên.

.....

9h15: Một buổi sáng chờ đợi. Chờ đợi các bộ phận thực hiện n lần điều chỉnh; chờ bác sĩ và thực tập sinh nội trú được chỉ định lại theo các nhu cầu khác nhau; chờ đợi bệnh nhân luân chuyển, họ đến khám, chuyển đi, tử vong; chờ đợi cách mệnh lệnh hành chính.... Tuy nhiên, khi bản năng mách bảo chúng ta chạy trốn, chúng ta nên chấp nhận tất cả điều này và đứng yên.

10h00: Trong khi chờ đợi để được chuyển đến một bộ phận nhất định, tôi đã làm một số việc cụ thể. Tôi lấy mã đăng nhập phần mềm và đồng phục. Tôi đã đọc một vài bài báo và tham khảo một trang thông tin tập trung vào các vấn đề khác nhau của bệnh nhân.

Lúc nãy, khi Sara - đồng nghiệp tôi rất quý chào hỏi tôi thì một bệnh nhân xuất hiện triệu chứng khó thở. Người phụ nữ rất trẻ này mới sinh con vào 5 ngày trước. Sara muốn lập tức chuyển cô ấy đến phòng cấp cứu nhưng không có giường. Giải pháp duy nhất là chuyển đến một bệnh viện khác, nhưng tình trạng của cô rất nguy kịch, khiến các bác sĩ cân nhắc nhu cầu đặt nội khí quản trước khi chuyển đi. Cuối cùng họ đã từ bỏ thao tác này bởi họ không thể mở cổ họng của người mẹ trẻ. Mọi người đưa cô lên xe cứu thương và cô biến mất về phía của sự sống hoặc cái chết. Chúng tôi sẽ không bao giờ biết về điều đó.

12h00: Vào buổi trưa, tôi không làm gì cả nhưng cảm thấy kiệt sức. Lãnh đạo yêu cầu tôi đến văn phòng. Vào thời điểm quan trọng, anh ấy yêu cầu tôi đến khoa cách ly bệnh nhân được chẩn đoán mắc Covid-19. Cuối cùng tôi cũng ra chiến trường rồi, dầm mình trong đau đớn và sẽ chiến đấu với tử thần...

Những người cao tuổi nhất được chăm sóc ở đây. Ngay từ đầu, họ có quyền ký một tài liệu khẳng định họ "không cấp cứu". Họ sẽ không được cấp cứu, vì dữ liệu cho thấy trong đợt dịch này, những người trên 70 tuổi sẽ không thể sống sót dù được đặt nội khí quản.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 4.

"Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt...."

Tôi vào nhóm nhưng không ai vì thế mà ngừng tay. Không có thời gian... Tôi bắt đầu nghiên cứu hồ sơ bệnh án của bệnh nhân. Trước khi đi gặp họ, tôi phải học các quy trình mặc và cởi quần áo [bảo hộ], và rửa tay mà không có bất kỳ sai lầm nào. Tuy nhiên, không có đủ nguồn cung để tuân thủ...

Trước khi tôi rời khỏi phòng, từ hành lang vọng đến tiếng gào thất thanh, không ngừng năn nỉ: "Làm ơn! Làm ơn!" . Là một bệnh nhân không thể chấp nhận việc phải rời xa người thân trong khoảnh khắc hấp hối. Vô số người yêu nhau không biết rằng họ vừa trải qua giây phút cuối cùng bên nhau. Covid-19 là một vũ khí lạnh, âm thầm đưa người ta vào chỗ chết...

16h00: Tôi không mang theo bữa trưa. Các nhà ăn, phòng ăn của bệnh viện đã đóng cửa và chỉ có cửa hàng cà phê ở phía xa còn kinh doanh. May mắn thay, có socola trong văn phòng của thực tập sinh. Tôi vừa ăn và vừa làm việc, xem bệnh án lâm sàng của một bệnh nhân. Thời gian còn lại của buổi chiều đều là làm việc.

Một cụ ông 85 tuổi mà Victor tiếp nhận hôm thứ Năm, theo dự đoán trước đó của các bác sĩ, có thể sẽ qua đời vào đêm đó, nhưng đến nay ông vẫn còn sống. Hôm nay, cụ ông ấy đã trở thành một trong những bệnh nhân của tôi. Ông sẽ không ở lại lâu. Lần này, ông có thể sẽ ra đi vào ban đêm. Nhờ điều trị, ông cảm thấy không đau đớn về thể xác. Trái lại, ông vô cùng đau khổ về mặt tinh thần vì ông chỉ có một cô con gái duy nhất trên cuộc đời nhưng cái chết quyết định đưa ông đi và họ không thể gặp lại nhau. Ông có thể muốn chống cự, muốn chiến đấu và muốn đối đầu với số phận chán ghét này nhưng ông không có năng lượng. Cuối cùng vẫn là bất lực, thậm chí ông cũng không thể khóc, chỉ có thể che mắt mình bằng lớp nước mắt phải khó khăn lắm mới có thể rơi ra.

20h00: Victor đến tìm tôi, thế là đủ cho ngày hôm nay. Anh chở tôi về nhà. Chiếc xe đạp đành để lại bệnh viện tối nay. Tôi không còn sức để đạp xe. Tôi cần được nghỉ ngơi, bởi vì lúc này chúng tôi vẫn đang chuẩn bị cho trận chiến, và chúng tôi chưa đi đến thời điểm tồi tệ nhất, và những ngày tiếp theo sẽ còn tồi tệ hơn.

Tôi thử cố gắng quên đi cuộc chiến này

Thứ tư, ngày 25/3/2020

Tối nay, tôi để xe đạp trong bệnh viện. Khi trở về nhà, khao khát bình yên bên nhau của chúng tôi rất mạnh mẽ. Tôi không đủ can đảm để đạp xe trong cái lạnh của Paris. Victor là bạn trai của tôi và cũng làm việc trong bệnh viện. Tôi mỉm cười với anh ấy, và sau đó hỏi anh ấy: " Nếu em về nhà với anh thì có làm phiền anh không? ". Victor cười lớn. " Đương nhiên là không, em yêu! ". Anh ấy đặt một cánh tay sau vai tôi và chúng tôi cùng nhau rời khỏi thế giới đầy mầm bệnh mà chúng tôi cùng chiến đấu vào ban ngày.

Buổi tối, giống như Victor, tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau.

Đôi khi chúng ta thậm chí còn cười nhạo kẻ thù của mình. Có lẽ chúng ta không nên như thế: Chúng ta biết rằng một ngày nào đó nó có thể tấn công chúng ta, xâm chiếm chúng ta và khiến chúng ta đau đớn. Điều đó thật tệ. Con người rất mong manh. Đôi khi, khi không khí đặc biệt nặng nề, chúng ta cần thả lỏng.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 6.

"Tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau".

Tối nay sau khi rời bệnh viện, Victor nói với tôi: " Một nụ hôn với Covid-19 chứ? ". Ở trên đường lớn, chúng tôi vừa mỉm cười, vừa đi bộ và trao cho nhau nụ hôn qua lớp khẩu trang. Đây là cách mà đôi khi, chúng ta tự cổ vũ bản thân để thay thế nỗi sợ hãi. Bởi vì chiến tranh không chỉ là nước mắt, đổ máu và cái chết. Đó còn là tình yêu, những tia sáng của nhân loại giúp chúng ta đấu tranh bất chấp đau thương, nặng nề.

Victor còn nói: " Thật là một ngày kỳ lạ ." Các bác sĩ ở phòng bệnh điều trị bệnh nhân Covid-19 đều trải qua cảm giác bất lực kỳ lạ. Bệnh nhân rất nhiều. Những người bệnh đang hồi phục cần được chăm sóc nhưng không nhất thiết phải vào bệnh viện. Những người bệnh nặng cần được chuyển đến phòng ICU và họ biết rằng không nhất định sẽ có giường. Trên thực tế, phòng điều trị Covid-19 chủ yếu được sử dụng để chăm sóc cho những bệnh nhân đang ở trạng thái trung gian giữa hai đối tượng trên.

Chúng tôi chia thành nhóm. Đầu tiên là dành cho những người trẻ tuổi. Tình trạng bệnh của người trẻ thường được kiểm soát. Nếu họ phục hồi tôi, chúng tôi sẽ đưa họ về nhà. Nếu tình trạng của họ biến động, họ sẽ tiếp tục được giữ lại để theo dõi. Nếu họ suy hô hấp nghiêm trọng, chúng tôi sẽ đưa họ đến phòng ICU càng sớm càng tốt.

Thứ hai là dành cho những người cao tuổi nhất. Đối với họ, ICU không phải là một lựa chọn, ngay cả trong mơ. Người cao tuổi quá yếu, không thể chịu đựng hoặc chịu đựng rất khó khăn mà chúng tôi cũng không tìm được giường bệnh. Vì vậy, họ cần phải được thăm khám trong phòng chờ, cố gắng phục hồi những người có thể phục hồi. Khi không còn hy vọng, mới bắt đầu để họ ra đi trong an nhiên. Rõ ràng, điều này là không thể khi họ phải cô độc rời xa người thân.

Họ có thể không đau đớn về thể xác, nhưng chắc chắn rằng họ sẽ giằng xé về tinh thần.

Thứ ba là dành cho những người chưa thực sự cải thiện, nhưng tình trạng hô hấp không bị suy giảm đến mức phải chuyển sang ICU. Chúng tôi thường sẽ đưa họ vào khoa hô hấp.

Tất cả bệnh nhân đều đã ở bệnh viện trong một thời gian dài. Bởi vì bệnh tiến triển chậm và đôi khi không thể đoán trước. Và làm thế nào chúng tôi có thể đưa một bệnh nhân về nhà khi nơi đó có cha mẹ 80 tuổi của họ? Trong những trường hợp như vậy, chúng tôi tìm kiếm các giải pháp khác, nhưng không phải lúc nào cũng tìm được.

Trong trường hợp bình thường, khi một bệnh nhân nhập viện, họ cần được theo dõi thường xuyên, vì tình trạng bệnh thay đổi liên tục. Cần phải điều chỉnh chăm sóc theo tình trạng và phản ứng của họ với các phác đồ điều trị, cần luôn luôn thận trọng. Nhưng rõ ràng, tình hình hiện tại là rất khác....Tùy thuộc vào lưu lượng bệnh nhân, chúng tôi sẽ ở trong phòng cấp cứu hoặc phòng chờ.

Nhiều bác sĩ cảm thấy chóng mặt vì sự thay đổi này. Ngày hôm nay của Victor là như vậy, còn tôi vẫn ổn.

"Trên thực tế, anh rất lo lắng" , Victor nói. " Anh cảm thấy vô dụng khi không có gì đặc biệt xảy ra. Rõ ràng là anh có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh vẫn không di chuyển, anh cảm thấy bất lực. Anh biết chúng ta nên hành động một cách nhịp nhàng và có tổ chức. Thay đổi nơi làm việc dựa trên số lượng bệnh nhân có thể là không thể thực hiện được và sẽ đến hỗn loạn. Khi đôi chân nghỉ ngơi quá nhiều, trái tim sẽ đập nhanh hơn ".

Lộ nhan sắc thật trên sóng livestream, hot couple nửa triệu follow bị fan quay lưng đồng loạt

Đến hẹn lại lên, Cá tháng Tư lại về. Cứ mỗi mùa 1/4 thế này, dân tình được dịp xôn xao tìm kiếm ra những pha lừa đỉnh cao nhất. Nào là troll nghỉ học, nào là nói dối để tỏ tình, nào là chơi khăm đủ kiểu... Nhưng nói thật, suy đi tính lại, cú lừa nào cũng thua hết cú lừa của hội "sống ảo" trong công cuộc biến hình lột xác hết.

Bạn đã từng xem ảnh của trai xinh gái đẹp trước và sau khi photoshop hay chèn lên hình n lớp filter rồi chứ? Vâng, đỉnh cao của Cá tháng Tư phải là thế! Từ người này biến thành người khác, từ kém sắc thành xinh hơn hot girl, photoshop mà vi diệu thứ hai thì chắc không thứ gì dám nhận vị trí thứ nhất mất. Chẳng thế mà mới đây, cư dân mạng lại tiếp tục chứng kiến thêm một pha bóc mẽ nhan sắc thật cực shock. Đối tượng bị "bóc" lần này không chỉ 1 người, mà tới tận 2 người - 1 chàng trai có biệt danh Bạn học Q và 1 cô gái tên Aoi Neko-chan.

Lộ nhan sắc thật trên sóng livestream, hot couple nửa triệu follow bị fan quay lưng đồng loạt - Ảnh 1.

Bạn học Q và bạn gái Aoi Neko vốn là một couple nổi tiếng trên MXH Trung Quốc

Trước hết, xin giới thiệu một chút Bạn học Q và Aoi Neko vốn là một cặp đôi khá nổi tiếng trên MXH Trung Quốc với trang cá nhân hơn 500k lượt follow. Theo lời kể của 2 nhân vật chính thì họ là mối tình đầu của nhau. Bạn học Q học khóa trên, cô nàng Aoi Neko học khóa dưới, cả hai thầm mến nhau rất lâu trước khi thổ lộ và chính thức trở thành một đôi.

Trong đó, Bạn học Q nổi tiếng với chiều ca 1m86, gương mặt điển trai như hot boy Hàn. Nhiều người còn nhận xét anh chàng trông giống An Jae Hyun hay Lee Jong Suk. Còn bạn gái của Bạn học Q - Aoi Neko lại xinh xắn, dễ thương. Tình yêu đẹp, ngoại hình cũng xuất sắc khiến lượng fan của couple này tăng lên nhanh chóng. Nhìn hình ảnh tình tứ mà cả hai đăng tải, mọi người đều đồng tình rằng Bạn học Q và Aoi Neko như thể nam chính, nữ chính trong phim Hàn vậy, thậm chí có người còn cho rằng đây chính là couple dịch công chứng có ngoại hình đỉnh nhất.

Cả hai hút fan bởi ngoại hình trai xinh gái đẹp và chuyện tình lãng mạn

Tuy nhiên, hóa ra hình tượng tốt đẹp kể trên tất cả chỉ là cú lừa. Bởi lẽ nhân một buổi livestream gần đây, có người đã vô tình chụp được màn hình khoảnh khắc hiếm hoi khi hot couple tắt nhầm hiệu ứng làm đẹp tự động.

Thiếu đi những lớp filter kĩ lưỡng, trông cả hai đều thay đổi ít nhiều. Nữ chính không còn khí chất nhẹ nhàng, đáng yêu nữa mà biến thành bình thường, dù không xấu nhưng cũng không quá thu hút. Trong khi đó, nam chính lại gây shock với gương mặt quá đỗi khác biệt.

Lộ nhan sắc thật trên sóng livestream, hot couple nửa triệu follow bị fan quay lưng đồng loạt - Ảnh 3.

Lỡ tắt nhầm filter làm đẹp, cả hai để lộ nhan sắc thật kém thu hút

Một bên là hình tự couple đăng, một bên là cư dân mạng cap được

Lộ nhan sắc thật trên sóng livestream, hot couple nửa triệu follow bị fan quay lưng đồng loạt - Ảnh 5.

Hóa ra tất cả chỉ là một "cú lừa"!

Hậu lùm xùm, số fan của Bạn học Q và Aoi Neko giảm đi đáng kể. Phần lớn mọi người đều tỏ vẻ thất vọng khi bị idol lừa dối. Một số khác thì nêu ý kiến, photoshop không sai nhưng nếu lạm dụng quá nhiều thì hoàn toàn không nên.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào "Làm ơn" thất thanh của bệnh nhân Covid-19

Cô Rossella là bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa, hiện phụ trách tiếp nhận những bệnh nhân Covid-19 từ ngày 23/3 tại một bệnh viện ở Paris. Trước sự bùng phát của dịch bệnh Covid-19 tại châu Âu, cô đã chia sẻ với tạp chí uy tín Pháp L'Express về "nhật ký chống dịch" của mình.

-----------

Đây thực sự là Thế chiến thứ III

Tôi 26 tuổi, là một bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa ở Paris. Tôi được phân đến một bệnh viện chuyên tiếp nhận điều trị bệnh nhân Covid-19 và sẽ làm việc ở đó cho đến khi dịch bệnh kết thúc.

Bạn trai tôi là trưởng khoa trong bệnh viện tôi sẽ đến. Anh ấy bắt đầu công việc sắp xếp giường bệnh từ ngày 16/3 để chuẩn bị cho những bệnh nhân Covid-19 sẽ được tiếp nhận. Tôi biết điều gì đang chờ đợi tôi.... Tôi biết, chúng tôi đang trong tình trạng chiến tranh.

......

Những gì Tổng thống [Emmanuel] Macron nói vào ngày 16/3 không phải là tin giật gân, mà là sự thật. Chúng tôi sẽ trải qua một giai đoạn đặc biệt - "Chiến tranh thế giới thứ ba". Chúng ta nên tự hào vì chúng ta là con người, vì chúng ta không ngừng cải thiện. Chúng ta luôn đối đầu lẫn nhau nhưng lần này chúng ta chỉ có một kẻ thù chung. Đây là cuộc chiến đầu tiên trong lịch sử đã đưa tất cả chúng ta xích lại gần nhau, bất kể màu da, ngôn ngữ và tôn giáo.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 1.

Các nhân viên y tế Pháp trong bộ đồ chăm sóc một bệnh nhân ở Strasbourg. Ảnh: Reuters

Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào...

Trong số chúng tôi, có người ban đầu dự định kết hôn, đi nghỉ mát, sinh con, viết tiểu thuyết, đi du lịch.. Nhưng bây giờ những điều này là không thể, mọi thứ đều tạm dừng hoặc hoãn lại. Chỉ có cái chết là không dừng lại...

Cuộc chiến này buộc chúng tôi phải chia tay với cuộc sống thoải mái an nhàn trong quá khứ. Điều này có thể khó khăn, đau đớn và nặng nề, hoặc có khả năng sẽ còn kéo dài. Đôi khi mọi người có thể cảm thấy khó thở, có thể cảm thấy hoảng loạn và bất lực nhưng cần phải học cách thích nghi.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 2.

"Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào... "

Covid-19 là vũ khí lạnh

Thứ hai, ngày 23/3/2020

7h00: Đây là ngày đầu tiên của tôi ở tuyến đầu.

Hôm kia, nước Pháp đã chứng kiến ​​cái chết đầu tiên của một bác sĩ. Tôi nghĩ Victor, anh ấy là người đứng đầu bộ phận tôi sẽ đến, và giờ tôi thậm chí còn sợ hãi hơn. Tôi hiểu rằng tôi không thể ngăn chặn điều này, mặc dù dịch bệnh dường như cứ kéo dài không ngừng nghỉ.

8h00: Tôi đạp xe và để cơn gió buổi sáng không ngừng táp vào má tôi như bị dao cắt. Nỗi đau này là một cảnh báo. Để nhanh chóng đến bệnh viện, tôi phải mất gần nửa giờ, nhưng thà bị đóng băng còn hơn là mạo hiểm lướt qua ai đó trong tàu điện ngầm.

Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt....

Tôi cố đạp xe thật nhanh. Tôi tiến băng băng về phía trước nhưng adrenaline (hormone) bắt đầu tăng lên.

.....

9h15: Một buổi sáng chờ đợi. Chờ đợi các bộ phận thực hiện n lần điều chỉnh; chờ bác sĩ và thực tập sinh nội trú được chỉ định lại theo các nhu cầu khác nhau; chờ đợi bệnh nhân luân chuyển, họ đến khám, chuyển đi, tử vong; chờ đợi cách mệnh lệnh hành chính.... Tuy nhiên, khi dịch công chứng bản năng mách bảo chúng ta chạy trốn, chúng ta nên chấp nhận tất cả điều này và đứng yên.

10h00: Trong khi chờ đợi để được chuyển đến một bộ phận nhất định, tôi đã làm một số việc cụ thể. Tôi lấy mã đăng nhập phần mềm và đồng phục. Tôi đã đọc một vài bài báo và tham khảo một trang thông tin tập trung vào các vấn đề khác nhau của bệnh nhân.

Lúc nãy, khi Sara - đồng nghiệp tôi rất quý chào hỏi tôi thì một bệnh nhân xuất hiện triệu chứng khó thở. Người phụ nữ rất trẻ này mới sinh con vào 5 ngày trước. Sara muốn lập tức chuyển cô ấy đến phòng cấp cứu nhưng không có giường. Giải pháp duy nhất là chuyển đến một bệnh viện khác, nhưng tình trạng của cô rất nguy kịch, khiến các bác sĩ cân nhắc nhu cầu đặt nội khí quản trước khi chuyển đi. Cuối cùng họ đã từ bỏ thao tác này bởi họ không thể mở cổ họng của người mẹ trẻ. Mọi người đưa cô lên xe cứu thương và cô biến mất về phía của sự sống hoặc cái chết. Chúng tôi sẽ không bao giờ biết về điều đó.

12h00: Vào buổi trưa, tôi không làm gì cả nhưng cảm thấy kiệt sức. Lãnh đạo yêu cầu tôi đến văn phòng. Vào thời điểm quan trọng, anh ấy yêu cầu tôi đến khoa cách ly bệnh nhân được chẩn đoán mắc Covid-19. Cuối cùng tôi cũng ra chiến trường rồi, dầm mình trong đau đớn và sẽ chiến đấu với tử thần...

Những người cao tuổi nhất được chăm sóc ở đây. Ngay từ đầu, họ có quyền ký một tài liệu khẳng định họ "không cấp cứu". Họ sẽ không được cấp cứu, vì dữ liệu cho thấy trong đợt dịch này, những người trên 70 tuổi sẽ không thể sống sót dù được đặt nội khí quản.

Tôi vào nhóm nhưng không ai vì thế mà ngừng tay. Không có thời gian... Tôi bắt đầu nghiên cứu hồ sơ bệnh án của bệnh nhân. Trước khi đi gặp họ, tôi phải học các quy trình mặc và cởi quần áo [bảo hộ], và rửa tay mà không có bất kỳ sai lầm nào. Tuy nhiên, không có đủ nguồn cung để tuân thủ...

Trước khi tôi rời khỏi phòng, từ hành lang vọng đến tiếng gào thất thanh, không ngừng năn nỉ: "Làm ơn! Làm ơn!" . Là một bệnh nhân không thể chấp nhận việc phải rời xa người thân trong khoảnh khắc hấp hối. Vô số người yêu nhau không biết rằng họ vừa trải qua giây phút cuối cùng bên nhau. Covid-19 là một vũ khí lạnh, âm thầm đưa người ta vào chỗ chết...

16h00: Tôi không mang theo bữa trưa. Các nhà ăn, phòng ăn của bệnh viện đã đóng cửa và chỉ có cửa hàng cà phê ở phía xa còn kinh doanh. May mắn thay, có socola trong văn phòng của thực tập sinh. Tôi vừa ăn và vừa làm việc, xem bệnh án lâm sàng của một bệnh nhân. Thời gian còn lại của buổi chiều đều là làm việc.

Một cụ ông 85 tuổi mà Victor tiếp nhận hôm thứ Năm, theo dự đoán trước đó của các bác sĩ, có thể sẽ qua đời vào đêm đó, nhưng đến nay ông vẫn còn sống. Hôm nay, cụ ông ấy đã trở thành một trong những bệnh nhân của tôi. Ông sẽ không ở lại lâu. Lần này, ông có thể sẽ ra đi vào ban đêm. Nhờ điều trị, ông cảm thấy không đau đớn về thể xác. Trái lại, ông vô cùng đau khổ về mặt tinh thần vì ông chỉ có một cô con gái duy nhất trên cuộc đời nhưng cái chết quyết định đưa ông đi và họ không thể gặp lại nhau. Ông có thể muốn chống cự, muốn chiến đấu và muốn đối đầu với số phận chán ghét này nhưng ông không có năng lượng. Cuối cùng vẫn là bất lực, thậm chí ông cũng không thể khóc, chỉ có thể che mắt mình bằng lớp nước mắt phải khó khăn lắm mới có thể rơi ra.

20h00: Victor đến tìm tôi, thế là đủ cho ngày hôm nay. Anh chở tôi về nhà. Chiếc xe đạp đành để lại bệnh viện tối nay. Tôi không còn sức để đạp xe. Tôi cần được nghỉ ngơi, bởi vì lúc này chúng tôi vẫn đang chuẩn bị cho trận chiến, và chúng tôi chưa đi đến thời điểm tồi tệ nhất, và những ngày tiếp theo sẽ còn tồi tệ hơn.

Tôi thử cố gắng quên đi cuộc chiến này

Thứ tư, ngày 25/3/2020

Tối nay, tôi để xe đạp trong bệnh viện. Khi trở về nhà, khao khát bình yên bên nhau của chúng tôi rất mạnh mẽ. Tôi không đủ can đảm để đạp xe trong cái lạnh của Paris. Victor là bạn trai của tôi và cũng làm việc trong bệnh viện. Tôi mỉm cười với anh ấy, và sau đó hỏi anh ấy: " Nếu em về nhà với anh thì có làm phiền anh không? ". Victor cười lớn. " Đương nhiên là không, em yêu! ". Anh ấy đặt một cánh tay sau vai tôi và chúng tôi cùng nhau rời khỏi thế giới đầy mầm bệnh mà chúng tôi cùng chiến đấu vào ban ngày.

Buổi tối, giống như Victor, tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau.

Đôi khi chúng ta thậm chí còn cười nhạo kẻ thù của mình. Có lẽ chúng ta không nên như thế: Chúng ta biết rằng một ngày nào đó nó có thể tấn công chúng ta, xâm chiếm chúng ta và khiến chúng ta đau đớn. Điều đó thật tệ. Con người rất mong manh. Đôi khi, khi không khí đặc biệt nặng nề, chúng ta cần thả lỏng.

Tối nay sau khi rời bệnh viện, Victor nói với tôi: " Một nụ hôn với Covid-19 chứ? ". Ở trên đường lớn, chúng tôi vừa mỉm cười, vừa đi bộ và trao cho nhau nụ hôn qua lớp khẩu trang. Đây là cách mà đôi khi, chúng ta tự cổ vũ bản thân để thay thế nỗi sợ hãi. Bởi vì chiến tranh không chỉ là nước mắt, đổ máu và cái chết. Đó còn là tình yêu, những tia sáng của nhân loại giúp chúng ta đấu tranh bất chấp đau thương, nặng nề.

Victor còn nói: " Thật là một ngày kỳ lạ ." Các bác sĩ ở phòng bệnh điều trị bệnh nhân Covid-19 đều trải qua cảm giác bất lực kỳ lạ. Bệnh nhân rất nhiều. Những người bệnh đang hồi phục cần được chăm sóc nhưng không nhất thiết phải vào bệnh viện. Những người bệnh nặng cần được chuyển đến phòng ICU và họ biết rằng không nhất định sẽ có giường. Trên thực tế, phòng điều trị Covid-19 chủ yếu được sử dụng để chăm sóc cho những bệnh nhân đang ở trạng thái trung gian giữa hai đối tượng trên.

Chúng tôi chia thành nhóm. Đầu tiên là dành cho những người trẻ tuổi. Tình trạng bệnh của người trẻ thường được kiểm soát. Nếu họ phục hồi tôi, chúng tôi sẽ đưa họ về nhà. Nếu tình trạng của họ biến động, họ sẽ tiếp tục được giữ lại để theo dõi. Nếu họ suy hô hấp nghiêm trọng, chúng tôi sẽ đưa họ đến phòng ICU càng sớm càng tốt.

Thứ hai là dành cho những người cao tuổi nhất. Đối với họ, ICU không phải là một lựa chọn, ngay cả trong mơ. Người cao tuổi quá yếu, không thể chịu đựng hoặc chịu đựng rất khó khăn mà chúng tôi cũng không tìm được giường bệnh. Vì vậy, họ cần phải được thăm khám trong phòng chờ, cố gắng phục hồi những người có thể phục hồi. Khi không còn hy vọng, mới bắt đầu để họ ra đi trong an nhiên. Rõ ràng, điều này là không thể khi họ phải cô độc rời xa người thân.

Họ có thể không đau đớn về thể xác, nhưng chắc chắn rằng họ sẽ giằng xé về tinh thần.

Thứ ba là dành cho những người chưa thực sự cải thiện, nhưng tình trạng hô hấp không bị suy giảm đến mức phải chuyển sang ICU. Chúng tôi thường sẽ đưa họ vào khoa hô hấp.

Tất cả bệnh nhân đều đã ở bệnh viện trong một thời gian dài. Bởi vì bệnh tiến triển chậm và đôi khi không thể đoán trước. Và làm thế nào chúng tôi có thể đưa một bệnh nhân về nhà khi nơi đó có cha mẹ 80 tuổi của họ? Trong những trường hợp như vậy, chúng tôi tìm kiếm các giải pháp khác, nhưng không phải lúc nào cũng tìm được.

Trong trường hợp bình thường, khi một bệnh nhân nhập viện, họ cần được theo dõi thường xuyên, vì tình trạng bệnh thay đổi liên tục. Cần phải điều chỉnh chăm sóc theo tình trạng và phản ứng của họ với các phác đồ điều trị, cần luôn luôn thận trọng. Nhưng rõ ràng, tình hình hiện tại là rất khác....Tùy thuộc vào lưu lượng bệnh nhân, chúng tôi sẽ ở trong phòng cấp cứu hoặc phòng chờ.

Nhiều bác sĩ cảm thấy chóng mặt vì sự thay đổi này. Ngày hôm nay của Victor là như vậy, còn tôi vẫn ổn.

"Trên thực tế, anh rất lo lắng" , Victor nói. " Anh cảm thấy vô dụng khi không có gì đặc biệt xảy ra. Rõ ràng là anh có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh vẫn không di chuyển, anh cảm thấy bất lực. Anh biết chúng ta nên hành động một cách nhịp nhàng và có tổ chức. Thay đổi nơi làm việc dựa trên số lượng bệnh nhân có thể là không thể thực hiện được và sẽ đến hỗn loạn. Khi đôi chân nghỉ ngơi quá nhiều, trái tim sẽ đập nhanh hơn ".